Kết quả tìm kiếm cho "Hội thi gạo ngon"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 962
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Thực hiện chủ trương của Đảng, Nhà nước về tổ chức lại sản xuất nông nghiệp, nhiều địa phương đang kết nối các hộ sản xuất nhỏ lẻ, hình thành vùng nguyên liệu tập trung và chuỗi liên kết giá trị. Đây chính là nền tảng để nâng cao hiệu quả sản xuất, gia tăng sức cạnh tranh và phát triển nông nghiệp bền vững.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Về thăm quê khi đồng làng cũng vừa gặt xong. Buổi sáng ngái ngủ bỗng nghe tiếng loa bên hàng xóm vang giai điệu da diết của bài hát Tình đất. Giọng cô ca sĩ sinh ra ở một vùng quê trồng lúa xứ Thanh đã làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng hồi niệm về miền ký ức ngay chính giữa quê nhà: “Đất yêu người bàn chân lấm bùn khuya sớm/ Đất thương người lẻ loi thân cò trên đồng…”. Theo dòng cảm xúc ấy, tôi bước chân ra khỏi nhà và lặng lẽ đứng ngắm cánh đồng trước cửa.
Giữa những cánh đồng, bờ ruộng hay các khu vườn hoang ở vùng quê, có những người phụ nữ hằng ngày đi tìm rau dại bán kiếm thêm thu nhập. Việc tưởng chừng chỉ là nghề tay trái lúc nông nhàn ấy đã trở thành sinh kế của nhiều gia đình, giúp họ có nguồn thu nhập ổn định để trang trải cuộc sống.
Giữa muôn trùng sóng nước, nơi lằn ranh giữa bình yên và hiểm nguy chỉ cách nhau một gang tay, những người ngư phủ vẫn ngày đêm bám biển. Đằng sau những làn da rám nắng, những đôi tay chai sần là tình yêu nghề và khát vọng cháy bỏng: Đổi lấy bình yên, no ấm và tương lai tươi sáng hơn cho gia đình, các con.
Có dịp đi ngang những vườn cao su quê mình, nhìn hàng cây thẳng tắp chạy dài ngút ngàn, tôi lại nhớ những mùa nấm mối năm nào. Nhớ một thời nấm nhiều đến mức hái không xuể.
Cùng với sự phát triển của du lịch, cơm bò Châu Phong đã trở thành điểm nhấn trong hành trình khám phá văn hóa An Giang. Nhiều du khách khi đến tham quan làng Chăm, các thánh đường Hồi giáo hay những làng nghề truyền thống đều dành thời gian thưởng thức món ăn này như một trải nghiệm không thể bỏ qua.
Tiết kiệm nhiên liệu không chỉ giảm bớt gánh nặng chi phí mà còn kéo dài tuổi thọ động cơ; bằng việc ứng dụng các nguyên lý cơ học, bạn sẽ tối ưu hóa từng giọt xăng.
“Bếp ăn 0 đồng Phúc Tâm” tại phường Long Xuyên đã trở thành điểm đến quen thuộc của người lao động nghèo, học sinh, sinh viên và những hoàn cảnh khó khăn. Mỗi ngày, hàng ngàn suất cơm được trao đi, lan tỏa nghĩa tình giữa cộng đồng.
Đến ấp An Hưng, xã Gò Quao, nhắc đến ông Dương Quốc Chiến - Bí thư Chi bộ, Trưởng ấp, người dân đều dành sự tin yêu và kính trọng. Hơn 32 năm gắn bó với cơ sở, 16 năm trên cương vị bí thư chi bộ, ông Chiến luôn giữ vững tác phong gần dân, nói đi đôi với làm, hết lòng chăm lo đời sống Nhân dân.